Anh Ấy Không Biết Tôi Đã Chết. Đề Cử. Đọc Truyện (0) 6.26 /10 trên tổng số 31 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả:
Một điều nữa khi câu nói “ Tôi không biết “ được lặp lại vô độ, hậu quả là trình độ của bạn sẽ bị nghi ngờ. Một công ty khó mà muốn giữ những nhân viên không cầu tiến mà vô hình chung câu nói “ tôi không biết” đã “đóng đinh” chính nhân viên đó chẳng
Trong giờ phút cuối cùng, không còn đủ sức trăng trối lại điều gì, hình như chỉ có tình cha con là không thể chết được, anh đưa tay vào túi, móc cây lược, đưa cho tôi và nhìn tôi một hồi lâu. Tôi không đủ lời lẽ để tả lại cái nhìn ấy, chỉ biết rằng, cho đến
Tôi đã chết rồi/Khi Thế Giới Không Còn Ánh Sáng. Thể loại: Nguyên sang , Đam mỹ , Hiện đại , HE , SE , Tình cảm , Huyền huyễn , Ngược luyến , Hắc ám , Đô thị tình duyên , Linh dị thần quái. Quý Ngôn đã chết. Không hiểu sao trở thành một du hồn. Không nghĩ tới lúc sống
4. Tóm tắt nội dung sách Anh ấy đã không nắm tay tôi ☆ Biết đâu là phù hợp. Có những thứ bản thân rất thích nhưng không thể có được vì không phù hợp. Trên đời này, quan trọng nhất vẫn là biết chấp nhận.
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn Chương 356: 356: Tôi Không Muốn Thích Anh Ta Nữa Tiếng Việt cập nhật nhanh và sớm nhất tại Truyện Sắc
rRKeid. 30Khi Nguyễn Hướng Sâm còn ở nước ngoài đã từng nhiều lần lo lắng Dư Mục Ca sẽ bị thằng nhãi Lục Giang Minh bắt nạt, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến sẽ gặp lại đối phương bằng cách bức ảnh đen trắng là một thiếu niên đang mỉm cười, thoạt nhìn giống như đang ngượng ngùng, dáng vẻ đó hoàn toàn trùng khớp với bóng dáng ở trong trí nhớ.” Mục ca” Anh mở miệng, giọng nói khàn đặc, tại sao lại như vậy, mới có mấy năm không gặp, tiểu Mục ca của anh ấy tại sao lại biến thành như thế này? Nguyễn Hướng Sâm gần như không còn đứng vững được nữa, anh vịn vào một thân cây, khóc lên thảm còn nhớ rõ lúc bản thân xuất ngoại, đối phương còn cười nói với anh”Anh Nguyễn, khi nào về nước em mời anh ăn cơm, anh nhớ phải dẫn về cho em một cô chị dâu đấy nhé.”Nhưng bây giờ anh đã trở về, người nợ anh một bữa cơm lại không còn Nguyễn Hướng Sâm biết Dư Mục Ca vì trầm cảm nặng nên mới uống thuốc ngủ tự sát, trong lòng anh rất muốn xé xác Lục Giang Minh ra thành từng mảnh.“Lục Giang Minh, mẹ kiếp, tại sao lúc đầu tao lại tin tưởng mà giao Mục Ca cho mày?” Đôi mắt của Nguyễn Hướng Sâm chứa đầy tơ máu, anh tức giận hét lớn vào điện thoại.“Ý anh là sao?” Lục Giang Minh ngồi trên ghế văn phòng, nhíu mày không vui Hướng Sâm phát điên cái gì nữa vậy.“Mày không biết Mục Ca bị trầm cảm sao?” Nguyễn Hướng Sâm buộc bản thân phải bình tĩnh lại, nếu không anh sẽ nhịn không được mà lao đến công ty đánh chết hắn ta.“Không thể nào!” Lục Giang Minh dứt khoát phủ nhận lời nói của đối phương.“Tại sao lại không thể?” Nguyễn Hướng Sâm nắm chặt sợi dây chuyền trong tay, đầu kim nhọn đâm vào tay anh, máu tươi từng giọt từng giọt chảy xuống nhưng anh lại không có cảm giác gì, bây giờ trong lòng chỉ còn lại sự tức Hướng Sâm rất hối hận vì mấy năm nay không liên lạc thường xuyên với Dư Mục Ca, nếu như lúc trước anh không ra nước ngoài thì mọi chuyện đã không như đến đứa em trai mà anh vẫn luôn đặt trong lòng yêu thương cưng chiều đã cô độc rời đi thế này khiến trái tim anh đau như dao cắt, đau đến mức anh không thở được.“Em ấy ở đâu?” Lục Giang Minh đột nhiên đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.“Lục Giang Minh, cả đời này mày đừng mong sẽ gặp được em ấy.” Nguyễn Hướng Sâm nói xong thì cúp Giang Minh trực tiếp đập nát điện thoại, hắn tức giận đi qua đi lại ở trong phòng làm việc, cuối cùng gọi thư ký tới “Cậu đi điều tra cho tôi Dư Mục Ca hiện tại đang ở đâu.”Thư ký đẩy mắt kính rồi xoay người chuẩn bị đi ra lúc này, Lục Giang Minh cất tiếng gọi y lại “Đợi đã, cậu nói xem tôi đối xử với Dư Mục Ca có tốt hay không?”Thư ký nhếch môi nghĩ thầm Không phải trong lòng anh tự hiểu rõ à, nếu đổi thành người khác thì có lẽ anh bị đánh chết lâu rồi, cũng bởi vì tính cách của Dư tiên sinh quá tốt nên mới có thể tiếp tục cùng anh yêu đương lâu như y không thể nói như vậy được vì vậy y chỉ lạnh lùng mở miệng “Dư tiên sinh chỉ có một mình sếp mà thôi.”Mặc dù không nói ra câu sau nhưng Lục Giang Minh cũng hiểu ý của y là gì.“Cậu đi ra ngoài đi.” Lục Giang Minh mờ mịt ngồi lên ghế sô pha, ngây ngốc nhìn lên trần Hướng Sâm xảy ra tai nạn xe trực tiếp được đưa vào phòng cấp biết được tin này, trái tim của Lục Giang Minh đột nhiên nhảy biết tại sao, hắn có cảm giác bản thân hình như đã bỏ lỡ một điều gì đó rất quan trọng. Hắn đến bệnh viện hỏi thăm tình hình của Nguyễn Hướng Sâm thì bác sĩ nói cho hắn biết Nguyễn Hướng Sâm đã trở thành người thực vật, không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.
Tháng đầu tiên mà tôi bỏ đi, Lục Giang Minh vẫn ăn chơi sung sướngTháng thứ hai mà tôi rời đi, Lục Giang Minh thỉnh thoảng sẽ bị mất ngủTháng thứ ba mà tôi rời đi, Lục Giang Minh bắt đầu đi tìm tôiChỉ tiếc là tôi đã chết, hắn không biết[Còn một đoạn nhưng không biết phải edit sao hết][Bệnh trầm cảm thụ x Lăng nhăng công]Cảnh báo của tác giả Công không khiết, nhiều lần ngoại tình. Tra công tiện thụ, báo của edit Công rất lạm giao[Truyện còn đang trong quá trình beta nên không mượt, mong thông cảm]
Lục Giang Minh không biết vì sao Nguyễn Hướng Sâm lại đột nhiên gọi cho mình nhưng hắn bỗng nhiên không còn hứng thú ở lại đây nữaVì thế hắn cùng thằng bạn thân chào hỏi rồi lái xe về nhàTrong bóng tối hắn nhìn lên trần nhà một lúc rất lâu rồi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủLục Giang Minh nằm mơ thấy Dư Mục mặt của Dư Mục Ca giống như là bị sương mù che khuất, mơ mơ hồ hồ không nhìn thấy rõ. “Lục Giang Minh, tôi không thích anh.”Lục Giang Minh muốn nói chuyện, nhưng hắn không thể nào mở miệng ra được.“Tôi thật sự từ bỏ”Từ bỏ một người thiếu niên tôi đã yêu rất lâu rất lâuTừ bỏ một đoạn tình cảm đã được định sẵn là kết bỏ một quãng thời gian ấm áp khiến người rơi lệ..Khi còn nhỏ có thể lớn tiếng mà khóc, có thể thoải mái cười to, cũng có thể mặc sức tưởng tượng về một tương lai tốt này khi lớn lên mới nhận ra rằng nước mắt quá mức rẻ tiền, không thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì, phải học được cách giả vờ tươi cười mới có thể tiếp tục Mục Ca xoay người đi về phía bóng tối phảng phất như có thể nuốt chửng tất cả mọi thứ đằng sau.“Không.” Lục Giang Minh không thể cử động, cũng không thể phát ra âm thanh, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh của Dư Mục Ca từng chút từng chút biến mất ở trong tầm khi tỉnh dậy, Lục Giang Minh thấy mình đang lấy ra di động, mở khóa màn hình, hình nền là một bức ảnh tự chụp của hắn và Mục Duyên vào mấy ngày trước.“Không đúng, không nên là cái này.” Lục Giang Minh lẩm nền đáng lẽ phải là một tấm ảnh hôn môi của hắn cùng Dư Mục Ca vào ngày sinh nhật năm 18 tuổi mới đúng, đó là tấm ảnh mà hắn thích nhất.“Ở đâu rồi nhỉ?” Hắn mở ra album, bên trong một tấm ảnh về Dư Mục Ca đều không Mục Ca rất hiếm khi chụp ảnh, cậu không thích thậm chí là rất mâu thuẫn với việc chụp ảnh “Sao em lại không thích chụp ảnh?” Lục Giang Minh nhíu mày quay đầu sang nhìn niên xinh đẹp mím đôi môi lại, có chút thẹn thùng cười cười ” Em cũng không biết, lúc nhỏ mẹ nhất quyết lôi em đi chụp ảnh, sau đó thì em sẽ khóc”“Vậy hiện tại chúng ta tới chụp ảnh đi, anh cũng muốn nhìn thấy em khóc.” Lục Giang Minh xấu xa nóiDư Mục Ca giơ tay vỗ sau gáy hắn một phát“Mỗi ngày đều không lo học bài, trong đầu anh không biết là chứa những suy nghĩ hư hỏng gì.”Lục Giang Minh cúi sát người, hơi thở ấm áp phun lên vành tai trắng nõn của y “Đương nhiên anh đang nghĩ việc phải ấy ấy với em như thế nào rồi.”“Thằng khốn, mày đang nói lời bậy bạ gì với Mục Ca đó?” Nguỵễn Hướng Sâm đột nhiên xuất hiện đá lên mông của Lục Giang Minh“ĐM, Mày là biến thái thích nghe lén à?” Lâm Giang Minh nhảy dựng lên muốn đánh lại Nguyễn Hướng Sâm một Mục Ca đứng một bên cười tủm tỉm nhìn hai thiếu niên ổn trọng và non nớt giận dỗi lẫn mặt trời xuyên qua tầng tầng khe la chiếu ra những ánh sáng loang lổ Gió nhẹ nhàng phất qua khuôn mặtTrong không khí là nhàn nhạt mùi tử đinh hươngThật mà không thể quay lại được Giang Minh cuối cùng ôm tấm ảnh ngủ thiếp là tấm hình còn sót lại của bọn họ mà hắn có thế tìm đượcNhững tấm ảnh trước đó đều đã bị hắn xoá hết trong lúc tức hối hận rồiHắn cũng không biết là hắn hối hận vì không thể đối tốt với Dư Mục Ca cả đời như đã hứa hay là xoá bỏ đi những tấm ảnh chứa bao kỷ niệm với Dư Mục mà, bọn họ đã chia CaVề sau nhất định phải sống thật tốt, nhớ tìm được người so với anh tốt hơn, nếu không anh sẽ không yên lòng đã ký vào đơn quyên tặng di thể với bệnh viện, sau khi chết tất cả những bộ phận hữu dụng sẽ đem đi cứu hi vọng Lục Giang Minh vĩnh viễn tìm không thấy tôiA Sâm, anh cũng đừng tới tìm anh cùng chị dâu hạnh phúc cả đờiTôi càng ngày càng không thể kiểm soát được bản thân mình rồi, nếu một ngày nào đó tôi chết, tôi hi vọng bộ dáng của mình không cần chật vật tới như vậyLục Giang Giang Giang Giang Minh, em yêu anh, nhưng chúng ta nên dừng lại ở đây nhất định phải tìm một người tốt hơn em, cậu ấy dịu dàng rộng lượng săn sóc hiểu chuyện, không giống em, chỉ biết làm người khác không vuiVề sau, anh nhất định phải quên em đi, được không?
anh ấy không biết tôi đã chết