️ Đọc truyện chữ Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn - Tường Lam (Truyện Full) Tiếng Việt bản dịch Full mới nhất và hay nhất, cập nhật nhanh và sớm nhất tại Nhayho.Com Mau Xuyên Nghịch Tập: Boss Thần Bí, Đừng Trêu Chọc Lung Tung. Chương 511 Tháng Năm 22, 2022 . Chương 510 Tháng
Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn Được 9.00/10 từ 3 phiếu bầu. Giới thiệu Mối hận giết người thân sâu nặng như vậy, mọi người nghĩ cô phải làm gì để trả thù đây? Giết lại cả nhà thủ phạm ư??? Một mạng đền một mạng??? Cha mẹ và em gái của Tưởng Lam bị sát hại, từ đó cô suốt ngày sống trong đau khổ, dằn vặt.
Giữa những đồn đoán về việc có mâu thuẫn với HAGL xung quanh câu chuyện tương lai, tiền vệ Lương Xuân Trường đăng ảnh đưa con đi dạo phố khiến nhiều người tò mò. Hiện tại, HAGL đã có mặt tại Hà Nội để chuẩn bị làm khách trên sân Hàng Đẫy ở trận gặp Viettel
Hết mùa lúa là chuẩn bị thu hoạch tới tôm càng xanh. Hết vụ lúa - tôm càng xanh, nước mặn lại về, bà con lại thả nuôi tôm sú. Cua thì thả quanh năm. Cứ thế xoay vòng năm này qua năm khác đến nay cũng ngót nghét hơn chục năm. Gạo hữu cơ nhãn hiệu Hạt Ngọc Rồng
Ðào tao, Ðai hoc, Hoc viÇn; truðng Ð4i hQC, truðng Cao däng su Pham là 01 don BQ GlÁo DUC vÀ ÐÀo TAO CONG HOÀ xà HOI CHU NGHÏA VIET NAM ÐQc lâp -- Tv do — I-I?nh Phúc ÐIÈU Hôi thao Nguòi Giáo viên nhân dân toàn quoc Ký niêm 40 näm ngày Nhà giáo Viêt Nam 20/11/1982 — 20/11/2022 (Ban hành theo Quyêt dinh sô
Tìm che-ten-sp-bcs-mua-1-lan-dung-100-lan-bao-cao-su-don-den1-vay-rong-a9keo-dai-thoi-gian-quan-he-ok-co-bi-to-co-gai-don-den-den-cap-cap-ren-dau-ga-choi-dai-mau-da-to-don-ren1-tron-cao-cap-zen-khuc-giua-gia-re-lon-dau-rong-thu1-95684619 giá rẻ, chất lượng trên sendo tại CuaHangGiaRe.Vn - Nơi bán sản phẩm che-ten-sp-bcs-mua-1-lan-dung-100-lan-bao-cao-su-don-den1-vay-rong
vz85Z. Nhưng chỉ một giây sau, anh hừ lạnh, không đáp lại, chỉ mắng. "Đồ lẳng lơ!" Muốn bày trò để anh thích sao? Cỡ này mà đòi quyến rũ anh được? Còn chẳng bằng một nửa của Tư Linh bé bỏng của anh nữa. Tư Linh của anh, vòng nào ra vòng đấy. Ngực căng tròn cỡ D, eo thon, mông tròn trịa. Chỉ cần nhìn một cái thôi là cả người đều rạo rực, muốn "ăn" ngay lập tức. Còn cái thứ phế phẩm này, cho chó, chó cũng chẳng thèm liếm. "Mau đi thay đồ rồi theo tôi về nhà!" Lục Thần Hạo gắt gỏng. "Không đi tuần trăng mật sao?" Tuyết Vũ chớp mắt. "Không rảnh! Tôi bận. Về nhà, cô tự liệu mà tìm lí do sao cho hợp lý. Không, đừng trách tôi!" Anh doạ. "Còn nữa, thái độ này của cô liệu mà sửa cho tôi. Tôi lấy cô về làm vợ chứ không phải làm mẹ. Đừng có ăn nói gắt gỏng với tôi." Tuyết Vũ liếc mắt khỉnh bỉ, không nói gì, mở cửa tủ lấy đồ đi vào phòng tắm, một bộ dạng như vừa nghe vượn hú. Không đi càng tốt. Vừa đúng ý cô Lục Thần Hạo có tâm lý thích chỉ huy, cao hơn người đã quen được người đi thưa về gửi, nói một không được cãi hai, làm gì đã gặp tình huống này bao giờ. Cảm giác giống như mình bị bỡn cợt, cơn nóng giận bạo phát, nhưng lại không biết phát tiết vào đâu Giận muốn lật nhà! Anh chỉ biết thiên kim Trần gia xinh đẹp, thông minh, chứ không biết cô còn cao ngạo, khinh người như vậy đấy. Người như vậy, nên hành hạ kiểu gì? Chiếc Maybach màu đen sang trọng dừng trước toà biệt thự nguy nga tráng lệ cao bốn tầng. Lục Thần Hạo xuống xe, vòng qua đầu xe mở cửa cho Tuyết Vũ. "Xuống đi!" Không phải do anh thương hoa tiếc ngọc hay động lòng trắc ẩn gì mới mở cửa cho cô đâu. Mà là anh đang diễn kịch để qua mắt ba mẹ mình. Lục Thần Hạo tuy ở bên ngoài hô mưa gọi gió, nhưng chung quy, anh vẫn phải làm một đứa con ngoan. Tuyết Vũ dĩ nhiên biết rõ động cơ của anh. Cô tao nhã bước xuống xe, bước theo hắn. Đâu ai hay, trong lòng cô giông bão đang nổi cuồn cuộn. Ngôi biệt thự này, mười sáu năm trước từng là mái ấm của gia đình cô. Tuy đã được tu sửa khá nhiều, nhưng vẫn còn những thứ được giữ lại. Dưới gốc cây anh đào kia, từng là nơi cô ẩn núp để thoát khỏi bàn tay ác độc giết người không chớp mắt của Lục Bạch Văn. Ngay chính nơi cô đang đứng đây, là nơi ba mẹ và em gái cô bị thiêu rụi... Ngưỡng cửa kia, người của Lục Bạch Văn kéo lê thân thể đầy máu tươi của ba mẹ cô từ trong nhà đi ra ngoài... Những hình ảnh cô và em gái vui đùa, chạy nhảy trước sân hiện rõ mồn một. Những tiếng cười giòn tan vô tư của trẻ thơ, tiếng mẹ nhắc chạy chậm thôi kẻo ngã.. Từng kí ức dồn dập ùa tới như bão lũ, ngực Tuyết Vũ đau đến khó thở, tưởng chừng như con tim bé nhỏ đầy vết sẹo của mình sắp vỡ tan ra. Ngày hôm nay, sau mười sáu năm. Cô đã trở lại. Cay nghiệt thay, nơi này giờ đã không còn là tổ ấm của cô, mà nó đã bị kẻ thù của cô chiếm đoạt, làm tổ ấm của hắn. Lục Bạch Văn đúng là cả cầm thú cũng không bằng. Ông ta vậy mà lại có thể sống nhơn nhơn ngay tại nơi ông ta đã giết chết bốn mạng người. Cô thề! Sẽ lấy lại được tất cả những thứ vốn thuộc về mình. Lục gia sẽ phải trả giá đắt. Sẽ sớm thôi! Cứ chờ đi! "Cậu chủ, thiếu phu nhân." Hai hàng người hầu xếp hàng thẳng tắp hai bên lối đi kính cẩn cúi chào. Tuyết Vũ sực tỉnh, thoát khỏi nỗi đau, bình tĩnh lại. Từ trong nhà, một vị phu nhân ăn mặc cao quý đi ra. Phía sau bà còn có lão quản gia. "Thần Hạo, Tuyết Vũ. Không phải giờ này hai con nên ra sân bay đi tuần trăng mật sao. Sao lại về nhà?" Tuyết Vũ nhìn bà, ái ngại. "Dạ, thưa mẹ con mới về. Tại con thấy không khỏe nên vợ chồng chúng con đã quyết định lùi lại thời gian hưởng tuần trăng mật." Lục phu nhân nghe vậy lo lắng, sốt sắng cầm lấy tay cô, vẻ quan tâm "Con thấy không khỏe chỗ nào? Đã gọi bác sĩ khám chưa?" "Con không sao đâu mẹ, chỉ thấy hơi nhức đầu thôi. Nghỉ ngơi một chút là khoẻ thôi ạ." Tuyết Vũ nói dối, nhưng không phải vì sợ Lục Thần Hạo đâu, bởi cô cũng không muốn đi tuần trăng mật. Lục phu nhân không nghi ngờ gì "Vậy Thần Hạo. Mau đưa vợ con mau lên phòng nghỉ đi. Tuần trăng mật khi khác đi cũng không muộn, đời còn dài mà. Sức khỏe là quan trọng nhất." "Dạ. Mình đi thôi vợ yêu." Lục Thần Hạo ôm eo cô, cử chỉ lẫn giọng nói đều hết mực ôn nhu. Người ngoài không thể nào nhìn ra hắn đang diễn. Lục phu nhân thấy hai người họ hoà hợp, gật đầu hài lòng. Trông hai đứa nó thế này, mới gọi là xứng đôi chứ. Ai như con ranh thư ký lẳng lơ bần tiện kia, chẳng hợp với con trai của bà tí nào. Con bé xinh đẹp, dịu dàng như vậy, đàn ông nào mà không mê cho được. Bà biết mà, con trai bà thích Liễu Tư Linh kia cũng chỉ là nhất thời mà thôi, làm gì có chuyện yêu đến sống chết chứ, chỉ cần gặp người đẹp hơn, cao quý hơn thì cái thứ tình yêu rẻ tiền kia cũng chẳng là gì cả. Chỉ cần quan hệ chúng nó tốt, chuyện hợp tác làm ăn giữa hai tập đoàn mới thuận lợi được. Sự dịu dàng của Lục Thần Hạo duy trì cho đến khi cả hai vào trong phòng ngủ. Lục Thần Hạo buông cô ra, tìm khăn ướt lau tay, lau lấy lau để như thể vừa chạm vào thứ gì đó ghê tởm lắm. "Nói dối trơn tru như vậy, hẳn không phải lần đầu cô nói dối đâu, nhỉ?" Anh trào phúng, ném mạnh khăn trong tay vào thùng rác. "Đấy là chuyện của tôi." Tuyết Vũ không để ý, đi vượt lên. "Cô đứng lại!" Lục Thần Hạo quắc mắt lạnh, kéo cô lại, bóp chặt cằm cô, ánh mắt nâu kia lạnh lùng, sắc bén tựa như lưỡi dao. Đau! Tuyết Vũ đau là thật. Chảy nước mắt là giả. Cô đanh mặt, quát "Anh làm tôi đau đấy. Mau buông ra!" Lục Thần Hạo phẫn nộ, chưa có ai dám lớn tiếng với anh bao giờ "Trần Tuyết Vũ, đừng cố gắng chạm tới giới hạn của tôi!" Anh hừ lạnh, thả phắt tay ra. Đầu Tuyết Vũ theo quản tính lệch đi hẳn một bên. "Cô nghe cho rõ đây." Lục Thần Hạo tiếp tục nói, cất giọng gia trưởng. "Thứ nhất Tôi rất ghét ai đụng vào đồ của tôi. Tất cả đồ đạc ở trong căn phòng này, cô không được phép động vào. Dù là vật nhỏ nhất. Nếu không, đừng trách sao tôi ác. Thứ hai Tôi đi đâu, làm gì đó là chuyện của tôi. Cô không được phép xen vào, cũng không được hỏi tới. Thứ ba Không được hỗn láo với tôi, tôi nói sao thì phải nghe. Ở đây là Lục gia, không phải Trần gia mà cô muốn làm gi thì làm. Thứ tư Đừng cố gắng nghĩ cách để tôi thích cô. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Cái thứ giả tạo vô dụng không phải là gu của tôi. Tôi sẽ không bao giờ thích cô. Hãy ngoan ngoãn làm Lục thiếu phu nhân cho tốt đi. Biết điều, tôi còn cho cô làm nữ chủ nhân Lục gia đến hết đời. Còn không. Biến! Hiểu không?" Tuyết Vũ cười nhạt, khoanh tay, giọng nhẹ bằng "Yên tâm, tôi không có hứng thú với những gì liên quan tới anh." Lục Thần Hạo bất ngờ nhìn cô, nói vậy là ý gì? Cô đi tới mở vali đồ lấy ra hai tờ giấy, khoan thai ngồi xuống như một nữ hoàng, nói tiếp "Tôi biết, anh không có hứng thú gì với cuộc hôn nhân này, tôi cũng vậy. Tôi đồng ý lấy anh chỉ vì muốn được yên tĩnh, không phải vì thích anh. Nếu anh đã nói xong những yêu cầu của mình rồi, vậy thì giờ đến lượt tôi nói. Thứ nhất Chúng ta, nước sông không phạm nước giếng. Tuỳ ý sống thế giới riêng của mình, không ai được phép can thiệp vào cuộc sống riêng tư của đối phương. Thứ hai Bên ngoài, tôi và anh là vợ chồng ân ái. Nhưng khi chỉ có hai người, anh không được phép chạm vào người tôi, tuyệt đối không có quan hệ vợ chồng trên giường. Thứ ba Anh không được yêu cầu, đòi hỏi tôi làm bất cứ việc gì. Thứ tư Thoả thuận này không được cho người thứ ba biết. Tôi chỉ có bấy nhiêu đó yêu cầu, đối với anh chắc không vấn đề gì, nhỉ?"
Tuyết Vũ chau mày. Lục Bạch Văn đã đồng ý sao? Chỉ sợ rằng lão già đó đang muốn thông qua kế hoạch này để kiểm tra sự chung thành của cô thôi. Chuyện thân thế của cô, lão không tra được gì, có lẽ sẽ không nghi ngờ nữa. Nhưng lão vốn là kẻ đa nghi, những việc cô làm chắc vẫn chưa khiến lão hoàn toàn tin tưởng, cô thật sự một lòng vì Lục Thần Hạo, vì nhà họ Lục. Nếu đã là ý của lão, vậy thì cô nhận thôi. Cô gạt tay Thần Hạo ra khỏi vai mình, đi tới tự rót một ly nước uống, nói "Muốn tôi làm cũng được thôi. Nhưng phải có thù lao." "Không thành vấn đề." Thần Hạo nhún vai. "Anh này, cơ thể anh luôn sẵn sàng chờ em đến chà đạp." "Biến thái!" Tuyết Vũ ném thẳng cái cốc rồng vừa uống hết nước vào mặt Thần Hạo. Anh nhanh tay bắt được. Đến khi anh nhìn lại, người đã đi ra khỏi phòng, cửa phòng bị kéo mạnh "rầm" một cái hết sức thô bạo. Anh tiu nghỉu. Anh nói thật, không có đùa đâu. Lâu rồi anh không được "ăn" thịt, nhịn suốt thế này mãi chắc hỏng mất. Nhìn chiếc cốc trong tay, anh nâng nó lên, chạm môi mình vào miệng ly, vị trí Tuyết Vũ vừa uống. Thơm thật! Không phải mùi thơm của son môi đâu, môi cô vốn đỏ bẩm sinh, không cần phải tô son cũng đẹp hơn bất kỳ ai. Mà là mùi hương từ cơ thể cô, mùi hương thơm mát, thanh tao nhẹ nhàng nhưng lưu lại rất lâu. Ai ngửi một lần sẽ nhớ mãi. "Tổng giám đốc, là tô." Bên ngoài vọng vào giọng nói bình ổn của Thạch Đường. Thần Hạo thoát ra khỏi trạng khái ngốc nghếch như gã tự kỷ, cất cái cốc đi, lạnh lùng nói "Vào đi." Anh trở lại chỗ ngồi, chờ Thạch Đường đi vào, hỏi "Có chuyện gì?" "Người của chúng ta đã tìm được nơi Kiều Kim Ngư đang ở." Thần Hạo khẽ mở to đôi mắt "Đó là nơi nào?" "Sòng bạc dưới lòng đất Quỷ Vương ạ. Giờ cô ta vẫn ở đó." "Đi, chúng ta đến đó!" Anh đã nói nhiều, cầm áo choàng ngoài, dứt khoát đi ra cửa, không vội vã nhưng lại đi rất nhanh. Công nhận hành tung của Kiều Kim Ngư bí ẩn, khó tìm thật, người của anh tìm lâu như vậy giờ mới thấy. Lần này, anh nhất định phải gặp được cô ta. Chiếc xe Ferrari màu đen nhanh chóng rời khỏi cổng công ty, trông rất vội vã. Tuyết Vũ đứng bên cửa sổ nhìn thấy, trùng hợp nhìn thấy, lẩm bẩm "Đó không phải là xe thằng cha Thần Hạo sao?" Giờ này hắn ra ngoài làm gì? Cô nhớ hôm nay hắn không có lịch đi gặp đối tác bên ngoài. Trông xe đi có vẻ vội vàng, lẽ nào là có chuyện gì? Nghĩ nghĩ, cô lấy điện thoại ra, trực tiếp gọi thẳng cho anh. Thần Hạo nhìn số đang gọi tới, bất giác nhìn lên phòng làm việc của cô, chỉ là xe đã vượt qua, thứ anh thấy chỉ là những cánh cửa bằng kính phòng bên cạnh. Anh bắt máy, giọng nói vui vẻ pha sự gợi đòn "Sao vậy bà xã, mới xa có mấy phút đã nhớ anh rồi sao?" Tuyết Vũ nhíu mày, coi như không nghe thấy, hỏi "Anh đi đâu vậy?" Thần Hạo sững người, đôi mắt đẹp hút hồn ánh lên tia mừng rỡ hiếm hoi. Cô đang quan tâm anh đấy. Có vẻ cô đã thấy xe anh đi ra. "Có chút việc. Lát trở về nói cho em nghe." Giọng anh dịu dàng, không còn pha trò nữa. Anh đâu dại mà trêu cô rồi khiến cô bực, thu mình vào vỏ ốc, mặc kệ anh thì khổ. "Ừ. Cúp đây." Tuyết Vũ nói cúp là cúp, không dài dòng thêm một giây. Hắn đã không muốn nói, cô có hỏi mấy cũng bằng thừa. Tra thiết bị định vị cho nhanh. Điện thoại của Thần Hạo đã bị cô lén cài thiết bị định vị loại nâng cấp tối ưu hóa, cho dù là máy quét cũng không dò ra được. Trừ khi cô nói, không còn lâu hắn mới biết. Đây là bí mật của cô! Nhìn cuộc gọi cứ thế kết thúc, Thần Hạo hơi bất đắc dĩ. Vợ người ta vâng vâng dạ dạ, một câu ngon, hai câu ngọt. Còn vợ anh, lạnh lùng, xa cách, chưa bao giờ cô dịu dàng với anh được một lần. Cơ mà anh thích. Giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình rẻ tiền thì đây gọi là mắc bệnh thích ngược". Tuyết Vũ ở bên này, đặt điện thoại trên bàn, vừa xử lý công việc vừa âm thầm theo dõi hành trình của Thần Hạo. Rồi cô có điện thoại công việc, nói chuyện điện thoại một lúc mới tắt máy. Giờ Tuyết Vũ mới để ý tới chấm đỏ trên màn hình điện thoại riêng, chợt giật thót. Nơi đó... là sòng bạc ngầm Quỷ Vương. Hắn tới đó làm gì? Đánh bạc sao? Chắc chờ trời sập còn nhanh hơn. Trừ khi... Kim Ngư! Hắn tìm được Kim Ngư rồi? Tuyết Vũ tá hỏa khi nhớ ra hôm nay Kim Ngư đến đó nhận lời thách đấu cùng thần bài bên Singapore. Cô bật dậy, cầm điện thoại gọi đi một cuộc. "Lục Thần Hạo đến Quỷ Vương tìm chị rồi đấy... ... Nhớ cẩn thận... Cúp máy đây." Kim Ngư nhìn chiếc điện thoại trong tay, đôi mắt trong suốt lấp lánh như chứa đựng hàng ngàn vì sao đêm ánh lên tia nguy hiểm, cẩn trọng. Cô chủ quan quá. Vậy mà lại để người của Lục Thần Hạo tìm được. Chẳng qua, tìm được thì tìm được, cũng đâu có sao. Tuy bất ngờ nhưng cô đã có phương án dự phòng rồi. Đôi môi đỏ tươi hơi cong lên, vẽ thành nụ cười đẹp mà lạnh, khiến người ta cảm thấy nổi da gà rùng mình chứ không dám yêu nổi. Cô vẫn ngồi yên chờ đợi, không đi đâu cả, dáng vẻ dựa lưng vào ghế như một Bà Hoàng, uy nghi quyền lực. Vừa hay, đối thủ đánh cờ của cô vừa rời đi. Trong phòng lúc này ngoài người của cô ra, không có ai khác. Không qua mười giây từ lúc cuộc gọi của Tuyết Vũ kết thúc, cánh cửa đang im lìm bị đẩy ra. Người bên ngoài mang theo khí thế uy áp đi vào. Kim Ngư vờ như chưa biết gì, ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt, "ô" một tiếng, giọng mát mẻ "Tưởng ai, đây không phải là Lục tổng sao? Ngọn gió nào lại mang anh tới đây thế này?" Thần Hạo không đáp vội, ánh mắt lạnh lùng thầm đánh giá Kim Ngư một phen. Anh cũng không cần Kim Ngư mời, cao ngạo chờ người của mình kéo ghế cho, mới ngồi xuống đấy. Anh cất giọng ôn tồn, người nghe lại cảm thấy lạnh hết sống lưng "Kiều tổng. Cô biết không, người của tôi tìm cô thật vất vả." Đã từng nghe qua nhan sắc của Kiều Kim Ngư rất đẹp. Giờ gặp mới thấy, lời đồn không sai. Cô ta như bông hoa hồng đỏ tươi đang nở rộ, muốn có bao nhiêu quyến rũ ma mị thì có bấy nhiêu. Đôi mắt sắc sảo, bình tĩnh không đảo loạn, mọi cử chỉ dù chỉ nhỏ nhất đều đồng nhất, không hề bị khí thế của anh doại sợ, rất có phong phạm của người đứng đầu. Kim Ngư để mặc anh đánh giá, đôi mắt mở to phô bày ra sự bất ngờ mà ai cũng biết đó là giá lả "Ôi! Còn có chuyện vậy sao? Sao tôi lại không biết? Tôi mà biết thì đã chủ động tới gặp anh cho nhanh rồi, nào dám để Lục tổng mất công tốn sức thế chứ. Còn để anh đích thân tới đây, tôi tổn thọ mất. Phục vụ, rót rượu cho Lục tổng mau." Cô điềm tĩnh chen ngang một câu không liên quan, rồi thoát cái lại trở về chủ đề cũ "Lục tổng đặc biệt tìm tôi như vậy là có chuyện gì quan trọng sao?" Phục vụ luôn đứng sát tường nãy giờ nghe cô nói, chuyên nghiệp đi lấy ly mới, đem tới đặt xuống bàn, rót cho anh. Chờ phục vụ rui ra, Kim Ngư tao nhã mời "Lục tổng không ngại uống với tôi một ly chứ?" Thần Hạo hời hợt nhìn dung dịch màu đỏ mận sóng sánh trong ly thủy tinh cao cấp, không dài dòng, cầm ly lên "Tất nhiên là được."
su tra thu cua mau don