Quân sư tâm tình không tồi, giương mắt cười nói: "Kỷ tiên sinh người không tồi, lần này hắn mượn việc này nói khai, cũng là vì cho các ngươi chi gian không hề khúc mắc, hắn quả nhiên là cái có đại tài." Hầu tướng quân ninh mi, tổng cảm thấy vẫn là không thích hợp.
Trước khi kết hôn anh ý được bố mẹ cho 50 triệu đồng số tiền này là tài sản riêng của. Hỏi Lượt xem: 179 [Hoc luat.vn] Tổng hợp những bài tập luật dân sự về thừa kế (có đáp án) thường gặp nhất trong khác đề thi luật dân sự để các bạn tham khảo ôn tập
Phần 390. Cô ngồi vào trong xe, để hắn cúi người qua thắt dây an toàn cho cô. Đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, cô nói "Hàn, em biết gần đây anh rất bận, tầm 12 giờ em sẽ qua công ty anh, sau đó mình cùng tới tiệc chúc mừng nha!". "Được, anh sẽ ở công ty
Tự do, dân chủ, chống cộng chỉ lằ nhãn hiệu dán ở bên ngoài. Họ bất chấp thủ đoạn, họ đã làm lợi cho cộng sản và họ đã bắt tay với cộng sản ngay từ buổi đầu. 1. Làm lợi cho cộng sản. Khi lên cầm quyền, tập đoàn Ngô Đình Diệm chỉ nghĩ đến việc củng cố
Vợ chồng tổng thống Mỹ sơ tán vì máy bay tư nhân đi 'nhầm' vào không phận hạn chế TTO - Nhà Trắng và Cơ quan Mật vụ cho biết một chiếc máy bay tư nhân nhỏ đã đi nhầm vào không phận hạn chế gần nhà của Tổng thống Mỹ Joe Biden ở bang Delaware, khiến tổng thống và đệ nhất phu nhân phải sơ tán trong thời gian ngắn.
Gợi ý trả lời Ông A năm 2017, di sản A để lại 840 tr (trong đó: 360 tr khối tài sản chung với bà B + 480 tr khối tài sản chung với bà T) Do hôn nhân ông A với bà B, ông A với bà T xác lập trước thời điểm Luật nhân gia đình năm 1959 có hiệu lực (13/01/1960 miền Bắc, 25/03/1977
Aik5.
Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn thái Đang raSố chương 1700Ngày đăng 1 năm trướcCập nhật 1 năm trước Tác giả Phân Hoa Phất Liễu - Lấy Nhầm Chồng Đại Gia - Đang tiến hành - Phân Hoa Phất LiễuGiới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn nàyĐế vương thương mại rung chuyển trời quân vô tình máu lạnh trong thương tài của tập đoàn Hạ Thị trong truyền cương cử nhân khiến hàng trăm ngàn cô gái mơ tưởng ngày đêm cũng không có hiệu dành cho hắn quá nhiều, nhưng Thẩm Thất chỉ ghi nhớ duy nhất một cái “Nếu có người phạm sai lầm trước mặt hắn, thì kiếp này hãy tạm biệt ngành nghề của mình luôn đi.”Hôm nay cô đã liên tiếp phạm sai lầm hai lần rồi, không ngờ hắn lại không khiến cô mất việc?Thân người cao to nhanh chóng rời khỏi, Thẩm Thất có chiều cao 1 mét 65 ấy cảm thấy luồn áp lực đã tan biến mất, giờ mới có thể đứng thẳng người lên.“Cô gái, tôi còn 15 phút nữa.” Hạ Nhật Ninh rất tốt bụng nhắc nhở Thẩm Thất. Thẩm Thất giờ mới bừng tỉnh lại, nhanh chóng qua đó hoàn thành công việc vẫn còn đang dang khi hoàn thành tạo hình, Thẩm Thất thấp thỏm hỏi “Vậy tiền bồi thường cho hai cái áo đó… đại khái khoản bao nhiêu vậy?”Hạ Nhật Ninh thích thú nhìn cô “Nể tình cô chủ động nhận lỗi, tôi chỉ lấy giá gốc, một cái 500 ngàn tệ.”Cái gì? Hai cái áo là 1 triệu tệ ư?Sắc mặt của Thẩm Thất đột nhiên trở nên trắng bệt.“Sao? Đền không nổi ư? Hay là… dùng thứ khác để bồi thường? Hạ Nhật Ninh nhìn tạo hình mới của mình, nói với Thẩm Thất một cách đầy ẩn ý thông qua tấm gương...Để lại câu nói này xong, hắn đứng dậy, phóng thoáng rời khỏi. Thẩm Thất tức giận đến nỗi không nói nên lời là chủ nhân của Hạ Thị, nhưng lại….Mời các bạn tiếp tục đọc! SStruyenLấy Nhầm Chồng Đại GiaTác giả Phân Hoa Phất LiễuThể loại Ngôn TìnhNguồn thái Đang raSố chương 1700Ngày đăng 1 năm trướcCập nhật 1 năm trước Tác giả Phân Hoa Phất Liễu - Lấy Nhầm Chồng Đại Gia - Đang tiến hành - Phân Hoa Phất LiễuGiới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn nàyĐế vương thương mại rung chuyển trời quân vô tình máu lạnh trong thương tài của tập đoàn Hạ Thị trong truyền... cương cử nhân khiến hàng trăm ngàn cô gái mơ tưởng ngày đêm cũng không có hiệu dành cho hắn quá nhiều, nhưng Thẩm Thất chỉ ghi nhớ duy nhất một cái “Nếu có người phạm sai lầm trước mặt hắn, thì kiếp này hãy tạm biệt ngành nghề của mình luôn đi.”Hôm nay cô đã liên tiếp phạm sai lầm hai lần rồi, không ngờ hắn lại không khiến cô mất việc?Thân người cao to nhanh chóng rời khỏi, Thẩm Thất có chiều cao 1 mét 65 ấy cảm thấy luồn áp lực đã tan biến mất, giờ mới có thể đứng thẳng người lên.“Cô gái, tôi còn 15 phút nữa.” Hạ Nhật Ninh rất tốt bụng nhắc nhở Thẩm Thất. Thẩm Thất giờ mới bừng tỉnh lại, nhanh chóng qua đó hoàn thành công việc vẫn còn đang dang khi hoàn thành tạo hình, Thẩm Thất thấp thỏm hỏi “Vậy tiền bồi thường cho hai cái áo đó… đại khái khoản bao nhiêu vậy?”Hạ Nhật Ninh thích thú nhìn cô “Nể tình cô chủ động nhận lỗi, tôi chỉ lấy giá gốc, một cái 500 ngàn tệ.”Cái gì? Hai cái áo là 1 triệu tệ ư?Sắc mặt của Thẩm Thất đột nhiên trở nên trắng bệt.“Sao? Đền không nổi ư? Hay là… dùng thứ khác để bồi thường? Hạ Nhật Ninh nhìn tạo hình mới của mình, nói với Thẩm Thất một cách đầy ẩn ý thông qua tấm gương...Để lại câu nói này xong, hắn đứng dậy, phóng thoáng rời khỏi. Thẩm Thất tức giận đến nỗi không nói nên lời là chủ nhân của Hạ Thị, nhưng lại….Mời các bạn tiếp tục đọc! SStruyen Chương Mới NhấtChương 1700Chương 1699Chương 1698Danh sách chươngChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyện
Giới thiệuTrịnh Thư Ý tận mắt nhìn thấy bạn trai mình phản bội mình, mà không ngờ trái đất tròn vậy, cô lại đụng phải ông cậu của tiểu tam ngồi chiếc xe cổ siêu sang Rolls-Royce Phantom, thậm chí còn có biển số ngũ quý hào lại cái tên đàn ông cặn bã mà mình vừa chia tay, thêm cả cái ả trà xanh đeo dính lấy tên kia, cô cảm thấy khó chịu vô cùng, tâm trạng không tốt mới chiếc hắn ta nghĩ leo lên nhà quyền quý để ăn sung mặc sướng à?Thế thì tôi phải để cho hai kẻ vô sỉ kia nếm mùi đau khổ mới đượcTôi đây sẽ làm mợ của mấy người, để đến khi cần nịnh nọt thì mấy người cũng phải cung kính với biết lúc ấy Trịnh Thư Ý lấy tự tin ở đâu ra, cô nở nụ cười nhẹ nhàng gõ cửa sổ ghế sau Roll-Royce sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông trẻ tuổi nhìn sang với ánh mắt sâu thẳm đầy quyến rũ đằng sau cặp mắt tim Trịnh Thư Ý khẽ nảy lên Ả thảo mai kia trông chả ra sao mà cậu cô ta lại đẹp trai thế này ư?Vài tháng sau, Trịnh Thư Ý thân mật kéo tay người đàn ông ngồi vào ghế sau Roll-Royce Phantom, nhìn thấy ả thảo mai và tên bội bạc kia từ xa, cô ngang ngược ngoắc tay với bọn họ“Thấy người lớn sao không chịu đến chào?”Gương mặt cô ả tái mét như màu gan heo, chậm rãi bước tới, nhìn tài xế đang ngồi trên ghế lái, gọi một tiếng, “Chào cậu.”Trịnh Thư Ý “…?”
Đang ở văn phòng, Lý Tường đột nhiên nhận được điện thoại của Thích Vi Vi nói Tiếu Tiếu cùng Phương Thải bị tai nạn, đang ở bệnh viện. Anh bỏ điện thoại xuống chạy tới bệnh viện. Thở hổn hển chạy tới phòng phẫu thuật, nhìn thấy cô liền sốt ruột hỏi "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai cô ấy sao lại đi với nhau? Sao lại bị tai nạn? Hiện tại tình hình ra sao rồi?""Anh đừng vội, cụ thể tôi cũng không biết. Tôi cũng nhận được điện thoại rồi mới tới đây, không dám báo cho ba mẹ Tiếu Tiếu biết, không biết làm gì khác hơn là điện thoại cho anh." Thích Vi Vi nói, cái gì cô cũng không biết."Vậy các cô ấy hiện giờ ra sao?" Điều mà Lý Tường quan tâm nhất chính là vấn đề này."Không biết." Cô lắc đầu, chột dạ không dám nhìn vào mắt anh, may là cửa phòng phẫu thuật được mở ra, y tá đi tới nhìn bọn họ hỏi "Ai là người nhà của các cô ấy?""Y tá, là tôi. Các cô ấy sao rồi?" Lý Tường lo lắng hỏi."Các cô ấy đều mất máu quá nhiều, cần phải tiếp máu, tuy là hai cô ấy có nhóm máu giống nhau. Thế nhưng máu dự trữ của chúng tôi chỉ còn một túi nhóm máu A, chuyển máu từ nơi khác sang đây phải mất một tiếng. Chúng tôi không dám đảm bảo một giờ nữa có xảy ra nguy hiểm gì hay không, cho nên các người mau quyết định truyền máu cho ai trước." Y tá hỏi."Cái gì??!" Lý Tường tức giận, căm phẫn hét to"Bệnh viện các người làm ăn kiểu gì vậy? Tại sao lại chỉ còn một túi máu? Ai nặng hơn thì truyền cho người đó.""Anh à, tôi nói các cô ấy, cả hai người đều phải truyền máu." Y tá liếc anh một cái."Lý Tường, anh bình tĩnh một chút. Hiện tại anh nổi giận với y tá cũng không được gì. Bây giờ tôi muốn truyền cho Tiếu Tiếu, nhưng Tiếu Tiếu và Phương Thải đều là người yêu của anh. Anh muốn truyền cho ai trước thì cho người đó đi." Thích Vi Vi nói, trong lòng đã có chút khẩn trương, anh ta sẽ lựa chọn như thế nào?Trốn ở phòng bên trong, Đàm Tiếu Tiếu cùng Phương Thải lại càng lo lắng bất an. Lúc này anh lựa chọn ai không phải đơn giản là lưu lại ai sống hay chết, mà chính là lựa chọn xem ai ở trong lòng anh quan trọng nhất."Đừng lo lắng, anh ấy nhất định sẽ chọn cô."Phương Thải cười an ủi, nhưng đầu ngón tay cô cũng lạnh như băng. Mặc dù bản thân đã muốn không để ý kết quả, thế nhưng nếu anh không chọn mình thì không ngờ lòng cũng sẽ thật lạnh."Chị cũng đừng căng thẳng. Nếu anh ấy không chọn tôi, tôi sẽ lựa chọn rời đi, tác thành các người."Đàm Tiếu Tiếu đã quyết tâm, nếu anh ta không thương mình, vậy cô cũng không cần gượng ép."Tiếu Tiếu, có lẽ chúng ta không nên dùng cách này bắt anh ấy lựa chọn. Như vậy thật độc ác. Nếu là cô, cô làm sao lực chọn? Kỳ thật anh ấy đã muốn chọn cô, cô cần gì phải thử anh ấy như vậy." Phương Thải có chút hối hận đã đáp ứng trợ giúp các cô."Nhưng mà chúng ta đã không còn đường lui nữa." Đàm Tiếu Tiếu cũng có chút hối hận. Trò đùa này có phải là quá trớn rồi hay không. Nhưng mà hiện tại muốn đổi ý đã không còn kịp, chỉ có thể tiếp Tường nhìn y tá hỏi "Chẳng lẽ không còn cách nào khác hay sao? Tìm người hiến máu có được không?""Không còn kịp rồi. Anh nhanh chóng quyết định cứu người nào trước. Cho dù tìm người hiến máu cũng phải xét nghiệm máu." Y tá thúc giục."Lý Tường, anh đừng dây dưa nữa, mau quyết định đi, anh quan tâm đến tính mạng người nào nhất thì cứu người đó." Thích Vi Vi cũng thúc giục."Tôi..." Lý Tường lưỡng lự, dù sao đó cũng là mạng người. Không được. Không thể vì một câu nói của anh mà định đoạt sống chết của người khác, đó lại là hai người phụ nữ quan trọng của Vi Vi biết rõ anh đang đau đớn. Lựa chọn này đối với anh mà nói thật tàn khốc. Làm sao bây giờ? Dù sao cũng không thể nói cho anh biết chuyện gì cũng đều không xảy ra."Nhanh lên một chút. Anh còn do dự nữa sẽ không kịp." Y tá lại thúc giục một lần nữa."Cứu Tiếu Tiếu trước." Anh nhắm mắt lại, thật đau khổ quyết câu nói làm cho Vi Vi yên tâm, làm cho Tiếu Tiếu tràn ngập xúc động, cũng khiến cho Phương Thải lạnh tâm, có điều cô cũng đã hiểu tá hướng về phía Vi Vi nháy nháy mắt "Nhiệm vụ đã hoàn thành, tôi đi trước.""Cảm ơn cô!" Thích Vi Vi nói lời cảm ơn, vở kịch cuối cùng cũng đã hạ Tường ngây ngẩn cả người. Bọn họ sao lại thế này? Cái gì nhiệm vụ hoàn thành???"Tiếu Tiếu, cậu có nghe được không? Sao chưa ra đi!" Thích Vi Vi hướng về phía bên trong hô Tiếu Tiếu đi ra, trên mặt tươi cười mang theo xúc động, Phương Thải ngược lại, gương mặt khó coi, cười như mếu."Các người..." Lý Tường lấy tay chỉ vào các cô, kinh ngạc không nói nên lời. Các cô ấy không phải lái xe bị tai nạn sao???Phương Thải sắc mặt gượng ép nhưng gắng cười giải thích "Tiếu Tiếu muốn biết trong lòng anh rốt cuộc là yêu ai nhất, cho nên mới cùng em diễn vở kịch này. Em cũng mong muốn hai người hạnh phúc nên đã đồng ý. Thực xin lỗi, em không phải cố ý lừa anh."Nghe cô giải thích nguyên nhân, sắc mặt Lý Tường xanh mét phẫn nộ nhìn chằm chằm Đàm Tiếu Tiếu hét to "Loại chuyện này có thể đùa giỡn được sao? Em cho rằng anh lựa chọn em chính là yêu em hơn, em có nghĩ tới cảm nhận của anh không? Em có biết vừa rồi trong lòng anh mâu thuẫn thế nào không? Anh muốn chọn em, thế nhưng nếu Phương Thải có chuyện gì xảy ra, anh suốt đời cũng không thể tha thứ cho mình!"Đàm Tiếu Tiếu bị anh dọa sợ, cô chưa từng thấy anh nổi giận như vậy, nhỏ giọng xin lỗi "Em biết em sai rồi, xin lỗi." Cô đã thấy hối hận khi làm vậy."Xin lỗi có ích sao? Em có biết vừa rồi anh lo lắng thế nào không? Đó là mạng người, không phải dùng yêu hay không yêu để lựa chọn. Cho dù không phải Phương Thải mà là một người xa lạ anh cũng khó mà lựa chọn. Em thật là ấu trĩ, dùng cách thức này để thử anh. Anh nói cho em biết, chúng ta kết thúc. Kết quả như vậy em vừa lòng chưa?" Lý Tường thực sự tức Tiếu Tiếu thấy anh thấy anh thực sự nổi giận, muốn cùng mình chia tay, nước mắt tủi thân như trân châu đua nhau rơi Vi Vi không nghĩ tới anh ta phản ứng mạnh như vậy, vội vàng đứng trước mặt anh nói "Nếu anh muốn trách thì trách tôi, là tôi bảo Tiếu Tiếu làm vậy."Lý Tường lạnh nhạt nhìn cô "Bây giờ là chủ ý của ai đã không còn quan trọng, quan trọng là các người thật quá đáng.""Tiếu Tiếu cũng bởi vì yêu anh, tha thứ cho cô ấy đi." Phương Thải nhẹ giọng nói."Em không cần nói thay cô ấy. Anh thật không ngờ em có thể đồng ý cùng các cô ấy thực hiện một trò đùa ấu trĩ như vậy." Lý Tường cũng không nghe lời Thải khổ sở rũ mắt xuống, lấy tay thúc thúc vào một bên Tiếu Tiếu nói "Trò đùa này thật sự quá trớn, nếu cô yêu anh ấy, nhanh nhanh nhận sai còn kịp." Nói xong đẩy cô lên trước mặt anh."Tránh ra!" Lý Tường nhìn chằm chằm cô, giọng điệu lạnh như băng."Em... em..." Đàm Tiếu Tiếu muốn giải thích, thế nhưng một chữ cũng không nói được."Em nói gì anh cũng không muốn nghe nữa!" Lý Tường đẩy cô một cái, đầu cũng không quay lại, bước ra thật sự cứ như vậy rời đi sao? Đàm Tiếu Tiếu quýnh lên, buột miệng nói "Anh không cần em, cũng không cần con luôn phải không?""Con?" Phương Thải sửng sốt, Lý Tường cũng ngây ngẩn cả người, xoay người trước mặt cô, đưa tay nắm lấy bả vai cô "Em mới vừa nói cái gì? Con gì??""Con của em, cũng là con của anh." Đàm Tiếu Tiếu nức nở nói."Em mang thai?!" Lý Tường kinh ngạc, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên vui mừng."Vâng." Cô gật đầu."Vì sao không nói cho anh biết!" Lý Tường dịu dàng nhìn cô, thay cô lau đi nước thấy anh để ý đứa bé như vậy, lúc này Thích Vi Vi mới thở ra, giải thích "Tiếu Tiếu mang thai, thế nhưng cô ấy lại sợ anh không thực sự yêu cô ấy, cho nên do dự không biết có nên nói cho anh biết hay không. Cô ấy cũng không muốn anh bởi vì đứa bé mới yêu cô ấy, cho nên tôi mới đưa ra biện pháp này.""Em..." Lý Tường trừng mắt nhìn Tiếu Tiếu, vừa tức vừa buồn cười, nhưng nghĩ đến trong bụng cô đang mang đứa con của mình, giọng nói dịu đi "Bây giờ em đã biết rõ chưa?!""Vâng, biết rồi." Hiểu được rõ ràng, cô liều mạng gật đầu, lại nói "Nhưng mà, em lo lắng anh tính tình nóng nảy như vậy, em có nên gả cho anh hay không?" Ai bảo anh tức giận với cô."Đàm Tiếu Tiếu, anh có nói muốn lấy em sao? Anh chỉ muốn đứa con của anh." Lời nói như vậy nhưng tay lại ôm cô thật dịu dàng."Đó là con của em, ai nói là của anh!""Em nói lại lần nữa xem!"Nhìn thấy bọn họ liếc mắt đưa tình ngọt ngào như vậy, Thích Vi Vi cùng Phương Thải thật thức thời rời đi.********************"Cám ơn chị! Thật có lỗi với chị... " Phương pháp này thật sự rất quá đáng, bất kể anh ta chọn ai, hai người đều có một người bị tổn thương. Lúc này Vi Vi rất hối hận bản thân mình đã thiếu cân nhắc."Không có gì, cô không cần tự trách mình. Thực ra tôi cũng rất muốn biết, cho nên mới đồng ý. Có điều tôi cũng đã đoán được kết quả này. Bọn họ có thể hạnh phúc, tôi cũng rất thỏa mãn. Dù sao tôi cũng đã chính tay kết liễu hạnh phúc của mình."Phương Thải rũ mắt xuống. Có một số việc không phải hối hận là có thể xoay chuyển được."Chị là một người tốt. Chị nhất định sẽ hạnh phúc." Thích Vi Vi cầm tay cô, thành tâm chúc phúc."Cảm ơn cô! Chúng ta đều sẽ hạnh phúc." Phương Thải tươi cười với cô.********************Mấy ngày tiếp theo, Thích Vi Vi có chút nhàm chán, cả ngày đều ngồi trước máy tính tìm việc làm, gửi sơ yếu lý lịch, thỉnh thoảng cùng anh Thiên Tứ gặp mặt. Sáng sớm, cô nhận được điện thoại của Uông Hạo Thiên nói chuyện ở Mỹ anh đã xử lý xong, ngày mốt là có thể trở lại Thượng Hải. Thế nhưng, người đến gặp cô không phải là anh mà là Daisy."Nhìn thấy tôi không cần phải kinh ngạc." Trong tiệm cafe, Daisy ngồi đối diện cô, đôi mắt xem ra đã khóc rất nhiều, gương mặt cũng rất tiều tụy."Cô có khỏe không?" Thích Vi Vi biết cô vừa mất đi người thân."Ừm, khá tốt." Daisy gật đầu, chuyển đề tài nói"Tôi hôm nay gặp cô là có chuyện muốn nói cùng cô.""Tôi biết. Cô nói đi." Thích Vi Vi nhìn cô, đây cũng là thời điểm các cô nên nói chuyện."Tôi nghĩ, Hạo Thiên nhất định nói với cô đám cưới của chúng tôi là giả, nhưng mà tôi muốn nói với cô, tôi không nghĩ vậy. Tôi thật sự yêu anh ấy, tôi sẽ không rời khỏi anh ấy. Tôi cũng biết hai năm nay anh ấy vẫn luôn trở về gặp cô. Tôi cũng nói tôi sẽ không để ý, bởi vì chăm sóc ba nên không quan tâm đến. Hiện tại tôi không muốn Hạo Thiên vất vả như vậy." Daisy nhìn cô nói."Cô muốn nói gì?" Thích Vi Vi có chút không rõ, cô ta rốt cuộc muốn nói với mình cái gì?"Vi Vi, tôi muốn cô chuyển đến sống cùng chúng tôi, như vậy Hạo Thiên sẽ không phải chạy bên này bên kia. Tôi nghĩ chúng ta ba người hợp lại sẽ rất hạnh phúc." Daisy nhìn cô, nói ra mục đích của mình."Cô có biết cô đang nói gì không?" Thích Vi Vi sửng sốt, mình cùng cô ta ở chung một chỗ, vậy chẳng phải mình thành vợ bé?! Không! Cô nhất định không cho phép bản thân sa đọa thành cái dạng này, càng không thể chịu được cuộc sống như vậy, lập tức nói"Tôi không đồng ý.""Cô không đồng ý?! Vậy cô muốn làm sao bây giờ? Hạo Thiên rời khỏi tôi để chọn cô chắc chắn là không có khả năng. Tôi nói cho cô biết, anh ấy đã đồng ý với ba tôi suốt đời sẽ đối tốt với tôi, huống chi, chúng tôi..." Daisy tạm dừng một chút "Chúng tôi đã ở cùng một chỗ."Thích Vi Vi lập tức mở to hai mắt nhìn cô ta. Cô ta nói cái gì? Bọn họ đã ở cùng một chỗ??! Thế nhưng, anh rõ ràng đã nói, anh sẽ không cùng cô ấy ở cùng một chỗ. Tim cô bỗng đau nhức."Đừng kinh ngạc như vậy. Cô thực sự tin lời nói của đàn ông sao? Thời gian ở Mỹ chúng tôi cũng đã trở thành vợ chồng thực sự, vốn muốn có con, nhưng phải chăm sóc ba nên tôi đã từ chối." Sắc mặt Daisy vẫn như được lời nói của cô, Thích Vi Vi như bị một mũi dao nhọn cắm vào ngực, không nhìn thấy máu nhưng thật đau đớn. Sao mình lại ngu ngốc như vậy, bọn họ là vợ chồng danh chính ngôn thuận, làm sao có thể không cùng ở một chỗ, hơn nữa Daisy lại xinh đẹp như vậy. Cô dựa vào cái gì mà tin tưởng anh??!"Vi Vi, hôm nay tôi tìm cô, Hạo Thiên cũng không biết. Nhưng nếu cô đáp ứng cùng chúng tôi ở chung một chỗ, Hạo Thiên nhất định sẽ rất cao hứng...""Được rồi, Daisy, cô đừng nói nữa. Tôi sẽ không gặp lại anh ấy, cũng sẽ không cùng anh ấy có bất kỳ quan hệ gì nữa." Thích Vi Vi thô bạo ngắt lời cô."Tôi không phải có ý đó, tôi không phải muốn hủy đi quan hệ của cô và Hạo Thiên. Tôi chỉ muốn chúng ta đều có thể hạnh phúc." Daisy giải thích."Hừ." Thích Vi Vi cười khẩy một cái, nhìn chằm chằm cô "Cô thật là ngây thơ. Hai vợ một chồng sẽ hạnh phúc sao? Tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không làm như vậy, tự tôn của tôi cũng không cho phép. Tôi sẽ rời đi. Tạm biệt." Nói xong cô xoay người bỏ chạy, cô cũng không ở đây nổi thấy cô đau khổ chạy đi, ánh mắt Daisy mang theo áy náy "Xin lỗi, tha lỗi cho tôi..., tôi làm như vậy chỉ vì quá yêu anh Hạo Thiên, tôi không thể mất anh ấy, nhưng mà trong lòng anh ấy chỉ có cô. Kết hôn hai năm cũng chưa từng cùng tôi ở một chỗ, cho nên tôi nhất định phải làm cho cô rời xa anh ấy."Lao ra khỏi quán cafe, điện thoại của Thích Vi Vi liền vang lên. Cô nhìn thấy dãy số của Uông Hạo Thiên liền quát "Uông Hạo Thiên, tôi nói cho anh biết, chúng ta chia tay. Từ nay về sau đừng gọi điện cho tôi nữa, cũng đừng tìm tôi. Tôi sẽ không gặp lại anh, cũng sẽ không tiếp điện thoại của anh nữa. Tạm biệt!" Nói xong liền tắt vào một gốc cây, cô hung hăng lau nước mắt. Đừng khóc. Không được khóc. Cô phải kiên cường. Cô không phải mình ngày Hạo Thiên bị cô nạt, không hiểu ra sao cả. Từ Mỹ trở về, xử lý xong công việc đã muốn gặp cô, cô lại đột nhiên nổi giận với mình, còn nói cái gì chia tay, lập tức gọi thấy lại là dãy số của anh, Thích Vi Vi lập tức tắt điện thoại. Anh còn tìm mình làm gì!
- bỏ con đấy đi!- mẹ à. Con đã nói bao nhiêu lần rồi. Mẹ đừng đối sử với cô ấy như vậy. Coi như là con xin mẹ có được không?. Ngôn Tình Cổ Đại- mẹ nói mày có nghe không?- con không làm được. Con rất yêu cô ấy. Cô ấy là vợ con. Cả đời này con chỉ có cô ấy thôi- ngu ơi là ngu. Bao nhiêu đứa hẳn hoi không lấy. Lại rước ngay một con đĩ về làm vợ. Mày giết tao luôn đi cho rồi. Uổng công tao cho mày ăn học đàng hoàng. Để giờ mày đối sử với tao như vậy phải không? Trời ơi là trời- con xin mẹ đừng dùng lời lẽ nghiệt ngã như vậy với cô ấy. Cô ấy bị người ta hãm hại mà mẹ- mày đi luôn đi. Bênh nó chằm chặp không coi lời tao ra gì. Tao không muốn nhìn thấy mặt mày nữaTôi đứng run rẩy ở góc tường nhìn chồng lầm lũi bước ra khỏi nhà. Từ ngày về làm dâu mẹ chồng tôi luôn mang quá khứ của tôi ra mà đay nghiến, mà xỉ là một đứa trẻ mồ côi. Vừa được vài tuổi thì mất cả bố lẫn mẹ. Một vụ tai nạn giao thông đã vĩnh viễn cướp đi họTôi được chú dì đón về nhà nuôi nấng chăm sóc. Họ đối sử với tôi rất tốt. Đặc biệt là chú. Chú đi đâu chơi về cũng mua quà cho tôi. Hay cho tôi tiền tiêu vặt, mua cho tôi những bộ đồ đắt tiền. Chú cưng chiều tôi hết mực. Cứ cuối tuần chú lại chở tôi đi ăn uống, đi chơi chỗ này chỗ kia. Chú giống như một người bố thứ hai của tôi hay ôm tôi vào lòng mà an ủi. Từ bé tôi đã quen với vòng tay của chú nên lớn lên cũng không hề có chút đề phòng. Chú hay tìm lý do để ở một mình với tôi. Hay động chạm vào cơ thể tôi như xoa lưng hoặc vuốt má. Nhưng tôi cứ ngây thơ nghĩ rằng đó chỉ là hành động quan tâm chú dành cho con tôi làm công nhân nên hầu hết thời gian đều không ở nhà. Chú dì không thể sinh con nên dì cũng coi tôi như bảo vật. Dì sợ tôi không được bằng bạn bằng bè nên dù chú có mua gì cho tôi dì cũng không phản thứ cứ bình lặng, hạnh phúc trôi qua cho đến một ngày khi tôi vừa tròn 16 tuổi. Hôm đấy dì tăng ca ở công ty nên về muộn. Chỉ có mình tôi và chú ở nhà. Chú bảo chú đi nhậu với bạn bè, bảo tôi cứ ăn cơm trước không cần phải đợi. Gần tám giờ thì chú về. Cả người nồng nặc mùi nhi. Chú đau đầu quá. Con đến bóp đầu cho chú một chút được không- dạTôi ngồi xoa đầu cho chú. Thi thoảng chú lại đưa tay lên sờ má nhi đẹp lắmTôi có ý né chánh thì chú bảo- chú thương nhi như con gái. Nhi đừng rời xa chú nhé!- dạ!- À. Chú có chai nước ngọt để trong túi ấy. Nãy chú mua định uống nhưng nghĩ đến con nên chú mang về. Con uống đi- con xin ạTừ bé tôi đã rất thích nước ngọt. Nên đã cầm lấy chai nước uống ngon lành mà không mảy may nghi ngờMột lát sau tôi thấy cả người nóng râm ran, hơi thở có chút mạnh hơn bình thường. Tôi cảm thấy cơ thể mình như bị một cái gì đó chi phối, tôi không thể làm chủ được hành động của mình mà ôm lấy chú. Chú cũng nhẹ nhàng ôm lấy tôi. Bàn tay mơn chớn những vùng nhạy cảm khiến tôi càng lúc càng khó rồi chuyện gì đến cũng đến. Người chú mà luôn miệng nói coi tôi như con gái ruột đã cướp đi đời con gái của trở về khi tôi và chú vẫn còn đang ở trên giường. Từ kinh ngạc đến đau đớn tột cùng khi dì nhìn thấy đứa cháu gái mà dì yêu quý đang quấn chặt lấy chồng mình. Dì không biết làm gì chỉ biết gào thét- các người đang làm gì trong nhà tôi vậy hả.? Khốn nạn!Chú vội vàng mặc quần áo quỳ xuống chân dì- em ơi. Không phải như em nghĩ đâu. Anh đi nhậu về say quá nên nó dụ dỗ anh. Nó bảo nó cần tiền để mua quần áo đẹp. Anh xin em. Tại anh quá say nên mất lý chíDì lao đến tát liên tiếp vào mặt tôi khiến tôi bừng tỉnh như vừa thoát khỏi cơn mộng mị. Tôi nhìn trên người mình không một mảnh vải. Nhìn quần áo chú xộc xệch, nước mắt đang đầm đìa trên khuôn mặt dì khiến tôi nhớ lại chuyện kinh hoàng đã xảy ra với mình. Tôi vội quỳ xuống chân dì, mong dì tin những điều tôi nói- dì ơi con không biết tại sao nhưng con xin dì hãy tin con. Con không cố ý làm như vậy đâu dì ơi- con đĩ! Cút ra khỏi nhà tao. Từ giờ tao với mày không còn bất kì quan hệ nào nữa. Cút ngay- dì ơi con xin dì. Xin dì hãy tin con. Con không biết là con bị làm sao nữaDì không nghe tôi giải thích. Một mực lôi tôi ra khỏi nhà. Bà con hàng xóm thấy ồn ào chạy qua vây kín xung quanh. Tôi bị ném ra khỏi nhà khi trên người không có nổi một bộ quần áo. Đó là ngày nhục nhã nhất từ khi tôi sinh raMất bố mẹ đã đau đớn. Nhưng chuyện ngày hôm đó còn đau đớn hơn gấp vạn lầnTôi vơ đại manh chiếu rách quấn vào người rồi bỏ chạy. Tôi cứ đi mãi rồi đứng trước dòng sông lúc nào không hay. Trong đêm tối chỉ có một đứa trẻ mất hết hy vọng sống. Từ từ gieo mình xuống làn nước lạnh lúc tôi sắp chìm xuống thì có cảm giác cơ thể được ai đó ôm tôi tỉnh lại thì tôi biết mình được cứu. Không vui cũng không buồn. Khi đối mặt với cửa tử tôi nhận ra đó chính là cái nghiệp mà tôi phải trả. Nếu kiếp này tôi chưa trả xong thì dù có chết đi, thì sang kiếp khác tôi cũng phải gánh lấy- con nhi đâu. Con nhi đâu rồiTôi giật mình quay về với thực tại khi nghe thấy giọng nói the thé của mẹ chồng- dạ thưa mẹ- mày không phải giả ngoan hiền với tao. Mày nói đi. Mày cho con tao ăn bùa mê thuốc lú gì để nó nghe lời mày răm rắp thế hả- mẹ ơi. Con không dám- mày không dám thì ai dám. Loại đĩ như mày đến chồng của dì còn dám dụ dỗ cơ mà- con xin mẹ. Con bị người ta hại mà- câm mồm. Mày không có tư cách xin xỏ tao. Mày còn không bằng cái giẻ rách tao lau nhà vệ sinh đâu. Con tao nó ngu mới lấy mày. Mày không sống yên với tao đâu. Nhớ ngồi thụp xuống nền nhà khóc nức nở. Đau đớn nhất chính là khi bị người mà mình luôn coi là người thân ghét bỏ. Còn tôi, có lẽ bà ấy chưa bao giờ coi tôi là người mấy hôm nay tôi không được ngủ yên giấc. Nhà tôi bán hủ tiếu ngay đầu hẻm. Sáng ba giờ tôi đã phải thức dậy nấu nướng cho kịp bán buổi sáng. Buổi tối phải tranh thủ bán tới khuya cho công nhân họ đi làm tăng ca về. Khi tôi dọn dẹp xong cũng quá nửa tôi là dân văn phòng. Lúc không có dự án gấp gáp thì anh cũng phụ giúp tôi chút việc. Mấy hôm nay anh bận rộn đi sớm về khuya. Thấy anh quá mệt mỏi tôi cũng không muốn anh phải vì tôi mà thêm vất vả. Tôi cứ phải nói dối anh là đã làm xong hết. Rồi khi anh ngủ say tôi lại lén lút ra sau nhà rửa hết mấy chồng mắt chan cơm không biết bao nhiêu lần nhưng tôi cố gắng nuốt xuống. Vì tôi vẫn còn lý do để thấy rằng mình đang hạnh phúc- đó chính là anhQuá mệt mỏi tôi gục xuống, thiếp đi trên nền nhà. một cảm giác lạnh lẽo truyền đến khiến tôi giật mình thức giậy. Người tôi ướt nhẹp vì ca nước mẹ chồng hất vào ngườiTôi từ từ ngồi dậy, sự nhức mỏi toàn thân khiến tôi không thể nào ngồi thẳngBốpChátMắt tôi hoa đi vì hai cái tát quá mạnh, tai ong ong tiếng quát tháo mà tôi lại không thể mở mắt ra nhìn- *** mẹ mày, con đĩ này. Mày biết bây giờ là mấy giờ rồi á. Con đĩ này, nay mày gan to nhỉ.. bà nói mày không thèm trả lời đúng khôngBốpThêm một cái gì đó ném thẳng vào đầu tôi khiến tôi hoàn toàn gục ngã. Tai ù đi, mắt không thể mở, hơi thở đứt không biết mình đã ngất đi bao lâu, chỉ biết đến khi tỉnh lại thì bên ngoài cửa sổ trời đã tối mịt. Anh đang nắm chặt lấy bàn tay tôi, đôi mắt thất thần chứa đầy sự lo lắng. Vừa thấy tôi tỉnh lại anh đã vui mừng reo lên- nhi! Em đã tỉnh rồi. Em có biết anh lo cho em lắm không. Sao em lại nằm ngất đi trên sàn nhà thế. Anh về lấy tài liệu, nếu không, không biết làm sao nữa. Lúc đó em sốt cao lắm biết không. Còn nữa, sao quần áo em lại ướt hết như vậyTôi thều thào nói với chồng vài câu cho chồng yên lòng- anh đừng lo. Tại em hơi mệt thôi. Lần sau em sẽ cẩn thậnChồng tôi nhìn tôi thở dài rồi bảo- thôi anh phải đến công ty luôn đây. Cháo anh để trên bàn, em cố dậy ăn vài miếng. Anh sẽ nhờ mẹ để ý emAnh hôn nhẹ lên trán tôi một cái rồi rời đi. Chỉ còn mình tôi ở lại trong căn phòng trống trải. Không một tiếng động. Không biết là đã mấy giờ, tôi cố gắng ngồi dậy với lấy hộp cháo. Vừa ăn được vài thìa thì có tiếng đạp cửa cùng với tiếng la hét của mẹ- *** mẹ con đĩ. Mày biết giờ là mấy giờ không. Nửa đêm nửa hôm mà mày bắt thân già này rửa chén bát còn mày nằm yên trên giường thế hả. Đồ mất dạy- mẹ ơi. Con đang mệt quá. Để sáng mai con rửa sớm được không mẹ- sớm là bao giờ. 5 giờ là phải đi bán rồi. Còn thời gian nấu nướng nữa, thời gian đâu cho mày con...con- một là mày dậy rửa ngay bây giờ. Còn không tao ném hết cả thau bát vào cái mặt chó màyTôi cố gắng lê từng bước khó nhọc ra sau nhà. Rửa được vài cái mắt tôi bắt đầu mờ dần. Phải mất một thời gian rất lâu tôi mới có thể làm xong. Hai chân tê cứng đến nỗi không thể đứng dậy. Trong một phút mơ hồ tôi nghĩ đến cái chết rồi bật khóc nức nở. Tôi quá mệt mỏi rồi
Đọc truyện Lấy nhầm tổng tài-Hạ Nhật Ninh full cập nhật chương nhanh nhất trên Lấy Nhầm Tổng Tài của tác giả Phân Hoa Phất Liễu là một trường thiên tiểu thuyết ngôn tình hấp dẫn. Tác phẩm xoay quanh câu chuyện tình lắt léo với những tình tiết hấp dẫn của Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh. Mở đầu câu chuyện Thẩm Thất là nhân viên tạo hình cho Hạ Nhật Ninh, một bá đạo tổng tài có gương mặt đẹp như tượng tạc. Ngay từ lần đầu gặp gỡ Hạ Nhật Ninh đã thấy có hứng thú và xót thương cho Thẩm Thất khi nhìn cô đi một mình và khóc trong mưa. Còn Thẩm Thất để thanh toán số tiền viện phí khổng lồ cho anh trai cô bất đắc dĩ gả vào nhà họ Hạ. Cứ tưởng rằng người kết hôn cùng cô là con trai cả nhà họ Hạ - Hạ Nhật Kỳ. Nhưng lại không ngờ người chồng trên danh nghĩa của cô lại chính là Hạ Nhật Ninh, con trai thứ nhà họ Hạ và cũng là người thừa kế thực sự. Thẩm Nhật Ninh, đế vương thương mại, người có thể làm rung chuyển đất trời, người được đánh giá là bạo quân máu lạnh vô tình trên thương trường. Thẩm Hạ Ninh người đàn ông mà em gái cô có nằm mơ cũng muốn sinh con cho hắn. Giống với Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh ban đầu không nguyện ý kết hôn thay cho anh trai. Nhưng vì hắn biết tin tức của người con gái mà anh luôn tìm kiếm nên đành đồng ý, chịu định hy sinh sự tự do của mình trong một năm. Ngày kết hôn chú rể vắng mặt, một mình Thẩm Thất hoàn thành hôn lễ. Từ đây cô phải nói lời tạm biệt với mối tình đầu của mình là Triển Bác, đã mất vì tai nạn giao thông. Thẩm Thất được đón về biệt thự Hạ Gia, cô được tự do làm những gì mình thích. Chỉ là Hạ Gia đưa ra thời hạn trong vòng một năm cô phải sinh con cho nhà họ Hạ, nếu không sẽ phải cuốn gói khỏi biệt thự và phải bồi thường tổn thất “cả vốn lẫn lời”. Thẩm Thất trở thành nhà tạo mẫu độc quyền cho Hạ Nhật Ninh, từ đây bắt đầu những tình huống thú vị cho một cuộc tình. Thẩm Thất kết hôn, anh trai cô ở nhà họ Thẩm bị ngược đãi. Thẩm Thất mang theo anh trai rời khỏi nhà họ Thẩm. Lúc này cô vô tình phát hiện ra anh trai của mình có trí thông minh tuyệt đỉnh, chỉ vì bị trầm cảm mà không biết cách sử dụng thế nào. Vì anh trai Thẩm Thất lại nợ Hạ Nhật Ninh thêm 700 triệu. Từ đây nữ chính của chúng ta bắt đầu bước vào con đường “lấy thân trả nợ”. Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất sớm chiều ở chung, mối quan hệ giữa hai người càng ngày càng thân thiết. Dù đi đâu Hạ Nhật Ninh cũng mang cô theo, nhưng hai người vẫn không biết đây là người vợ/chồng trên danh nghĩa của mình. Tình yêu giữa hai người bắt đầu lên men, nhưng Thẩm Thất lại phải đổi mặt với cơn ghen tuông, đố kỵ từ Phùng Khả Hân - một fan cuồng của Hạ Nhật Ninh. Nhưng mọi âm mưu hướng đến Thẩm Thất của Phùng gia đều được Hạ Nhật Ninh hoá giải. Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh kết hôn đã được một thời gian nhưng vẫn chưa gặp nhau. Hạ lão phu nhân sốt ruột hạ lệnh cho hai người họ về ăn cơm. Lúc này Hạ Nhật Ninh mới biết rằng người phụ nữ kết hôn cùng mình chính là Thẩm Thất. Từ đây hai người bước vào cuộc sống hôn nhân ngọt ngào của mình. Chính lúc này Hạ Nhật Ninh phát hiện ra cha của Thẩm Thất không phải bị mất tích mà đã qua đời do bị sát hại. Mà tổ chức sát thủ này lại có liên quan đến mẹ của anh. Anh sẽ phải đối xử như thế nào với Thẩm Thất? Liệu cuộc hôn nhân của họ có mãi mãi hạnh phúc hay không? Cuộc đời của Thẩm Thất sẽ ra sao khi tin tức cô kết hôn với Hạ Nhật Ninh được công bố? Liệu những “bóng hồng” ngưỡng mộ Hạ Nhật Ninh sẽ dùng âm mưu quỷ kế gì để đối phó một Thẩm Thất ngốc nghếch, đơn thuần? Hạ Nhật Ninh có thể mãi mãi bảo vệ cô khỏi những nguy hiểm trùng trùng hay không? Tất cả câu trả lời đang chờ bạn khám phá trong truyện Lấy Nhầm Tổng Tài. Nhận xét về trường thiên tiểu thuyết Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh thì đây là một câu chuyện ngôn tình sủng ngọt đáng đọc. Mặc dù nam chính rất cưng chiều nữ chính nhưng hoàn toàn trong phạm vi có thể chấp nhận được. Chẳng hạn như nam chính sẽ không vô duyên vô cớ hãm hại người khác. Chỉ khi có ai đó gây hại cho nữ chính hoặc những người anh quan tâm thì anh ta mới bộc lộ sức mạnh hồng hoang của mình. Cùng motip lấy chồng thay chị, em gái, những nữ chính trong câu chuyện này có thể nói là quá may mắn khi được kết hôn với người đàn ông yêu mình. Bản thân anh ta cũng rất sạch sẽ, trước nữ chính chưa từng qua lại với người phụ nữ khác. Từ khi gặp nữ chính thì chỉ nhất kiến chung tình. Nữ chính cũng dành cho nam chính rất nhiều tình cảm. Mặc dù trong câu chuyện cũng có không ít những tình huống ghen tuông, giận hờn, nhưng suy cho cùng cũng chỉ vì họ quá yêu nhau. Bên cạnh mối tình của hai nhân vật chính, Lấy Nhầm Tổng Tài cũng rất để cao máu mủ, tình thân. Mặc dù nữ chính sống trong Thẩm Gia luôn bị ngược đãi nhưng cô dành hết mọi tình thương cho anh trai của mình. Mặc dù anh bị trầm cảm, trở thành kẻ ngốc cô cũng chưa bao giờ coi đó là gánh nặng. Thậm chí vì anh đến cả chuyện kết hôn thay em gái cô sẵn lòng. Câu chuyện cũng kể lại hành trình trưởng thành của nữ chính. Lúc nghèo khó cô giữ được tâm tính thiện lương, đến khi trở thành bà Hạ cao cao tại thượng cô cũng chưa bao giờ quên đi sơ tâm của mình. Ngược lại với nữ chính lương thiện, mềm yếu, nam chính lại khá phúc hắc. Anh là đại diện cho hình mẫu soái ca tổng tài thâm tình, phúc hắc. Đối với vợ mình anh có thể cưng chiều đến tận trời, nhưng đổi với người khác anh luôn rất lạnh lùng,cứng rắn. Chính vì tính cách của mình mà trở thành “đại ma vương” trên thương trường. Nếu bạn yêu thích những đấu đá, phân tranh trên thương trường cũng không thể bỏ qua tác phẩm này. Không chỉ vậy, khi đọc đến cuộc đời các con của Thẩm Thất bạn sẽ thấy trí tưởng tượng của bà tác giả khủng khiếp đến thế nào. Nói tóm lại, Lấy Nhầm Tổng Tài là một tác phẩm ngôn tình đầy rẫy những tình huống bất ngờ mà người đọc không thể đoán trước. Tác phẩm này hội tụ đầy đủ các yếu tố đô thị, trạch đấu, thương trường, xuyên không, trọng sinh...Sau khi đọc review của mình nếu bạn thấy tò mò thì ghé ngay để cày truyện miễn phí nhé.
lấy nhầm chồng tổng tài